Doanh nhân và tinh thần dân tộc
Nếu được hỏi: Ai là doanh nhân tiêu biểu của Việt Nam từ trước đến nay? Có lẽ đáp án nhiều nhất sẽ dành cho Bạch Thái Bưởi. Điều này cũng thật dễ hiểu khi tên tuổi của ông không những gắn liền với những thành công vang dội trong sự nghiệp kinh doanh mà còn là tấm gương sáng của ý thức tự cường và tự tôn dân tộc.
Sinh ra trong một gia đình nông dân nghèo ở làng An Phúc, huyện Thanh Trì, tỉnh Hà Đông (nay là Hà Nội), Bạch Thái Bưởi đã trãi qua một thời tuổi thơ khốn khó, bố mất sớm, ông phải phụ giúp mẹ bán hàng rong kiếm sống. Vốn là người họ Đỗ nhưng sau đó được một người giàu có họ Bạch nhận làm con nuôi, cho ăn học nên ông đã đổi sang họ Bạch. Và cuộc đời của ông cũng bắt đầu thay đổi từ đây.
Lúc sinh thời, ông đã từng làm qua rất nhiều công việc khác nhau, từ vị trí ký lục cho một hãng buôn của người Pháp ở phố Tràng Tiền, làm cho một xưởng thuộc hãng thầu công chính rồi đến giám đốc công trình cầu Long Biên. Từ đây, sự nghiệp kinh doanh của ông mới thực sự bắt đầu. Sau những thành công bước đầu từ việc buôn gỗ, ông mở rộng kinh doanh sang các lĩnh vực khác như vận tải đường sông, khai thác mỏ, in ấn, … Trong lĩnh vực nào ông cũng gặt hái được nhiều thành công rực rỡ.
Nhắc đến Bạch Thái Bưởi thì không thể không nhắc đến một sự kiện cho đến nay, hầu như chưa có một doanh nhân nào của Việt Nam có thể làm được. Vào năm 1909, khi mới bước chân vào lĩnh vực vận tải đường sông. Lúc này, ông phải đối mặt với những đối thủ rất mạnh là các chủ tàu người Pháp và người Hoa. Khi mọi “chiêu thức” như nâng cao chất lượng, hạ giá vé, … đều không mang lại thành công thì ông nghĩ đến một thứ vũ khí mà cả người Pháp lẫn người Hoa đều không có: tinh thần dân tộc. Ông tin rằng khi kinh doanh trên tổ quốc mình, quanh đồng bào mình thì chắc chắn sẽ thắng lợi. Bạch Thái Bưởi bắt đầu kêu gọi về tình đồng bào, tinh thần tương thân tương ái. Cụ thể, ông cho treo một cái ống trên tàu, để ai thấy việc làm của ông là đáng khuyến khích thì bỏ tiền vào giúp cho chủ tàu giảm lỗ. Kết quả thật bất ngờ, hành khách dần bỏ tàu Pháp, Hoa để chuyển sang tàu Việt. Và ông đã sử dụng thành công tinh thần dân tộc như một vũ khí để chiến thắng đối thủ cạnh tranh của mình.
Ngày nay, khi mọi điều kiện đều có nhiều thuận lợi, kinh tế đã có những bước phát triển nhất định. Tại Việt Nam, nhiều lớp doanh nhân liên tiếp ra đời và đã có những thành công đáng tự hào. Không ít doanh nhân đủ khả năng mua du thuyền, máy bay riêng, thậm chí cũng đã có người sở hữu một tài sản khổng lồ lên đến hàng tỉ USD. Nhưng để làm được cái điều mà Bạch Thái Bưởi đã làm hơn 100 năm về trước thì dường như chưa có ai làm được. Nói cách khác, chưa có một doanh nhân nào đủ tầm, có khả năng khơi gợi tinh thần dân tộc và biến chúng thành nội lực để đi đến thành công.
Nhắc đến ý thức tự cường và lòng tự tôn dân tộc thì không thể không nhắc đến Hàn Quốc, Nhật Bản, Singapore hay Israel. Những thành tựu mà những quốc gia này có được ngày hôm nay là có sự đóng góp không nhỏ của một tinh thần dân tộc mạnh mẽ.
Mặc dù người dân Hàn Quốc, Nhật Bản có mức thu nhập rất cao so với Việt Nam, họ có thừa khả năng và xứng đáng sử dụng các sản phẩm tốt hơn, cao cấp hơn nhưng họ vẫn ưu tiên sử dụng hàng hóa sản xuất trong nước hay ít nhất là những thương hiệu của quốc gia họ. Thói quen này đã trở thành một nét văn hóa không thể lẫn vào đâu được dù họ sinh sống ở bất kỳ đâu. Người Hàn Quốc, Nhật Bản từ chính khách, doanh nhân đến người tiêu dùng đều là những tấm gương sáng về tinh thần tự tôn dân tộc mà bất kỳ quốc gia nào cũng phải ngưỡng mộ.
Quả thật, khi nhắc đến doanh nhân Hàn Quốc và Nhật Bản rồi nhìn lại một bộ phận doanh nhân mới nổi ở Việt Nam thường xuất hiện với những siêu xe hạng sang nhất nhì thế giới và danh sách những món hàng xa xỉ này vẫn liên tiếp được nhập về thì xem ra cũng cùng mang dòng máu Á Đông nhưng quan niệm và suy nghĩ của doanh nhân ở ta và họ lại rất khác nhau. Có thể thấy doanh nhân Việt chưa thể hiện sự tôn trọng cần thiết cho hàng Việt thì rất khó kêu gọi người tiêu dùng ưu tiên cho hàng Việt do chính họ làm ra?
Thiết nghĩ, đa số người Việt Nam hôm nay cũng đã hiểu được ít nhiều về điều này và họ sẽ vui vẻ ưu tiên cho hàng hóa Việt nếu biết khơi gợi tinh thần dân tộc đúng cách. Tất nhiên, trách nhiệm chính làm cho sức mạnh này bùng nổ và lan tỏa sẽ không là ai khác mà chính là giới doanh nhân.
Tinh thần tự tôn dân tộc là một vũ khí vô cùng quý giá của mỗi quốc gia. Tại Việt Nam cũng vậy, dù trãi qua bao thăng trầm của lịch sử nhưng trong mỗi con người Việt Nam tinh thần ấy vẫn không ngừng tuôn chảy. Nếu những doanh nhân thế hệ hôm nay biết cách, có đủ tâm và tầm khơi gợi và phát huy cái tinh thần cao đẹp ấy thành nội lực cạnh tranh của mình thì chắc chắn tấm gương thành công sẽ không dừng lại chỉ với cái tên Bạch Thái Bưởi. Và khi đó, để thành công của mỗi doanh nhân gắn liền với tên gọi Việt Nam liệu đâu còn quá xa vời?
TRẦN MINH QUÂN















